Nội dung chính
Nắng cuối năm không chỉ là ánh sáng vàng ươm trên cánh đồng, mà còn là dòng ký ức chảy rì rào trong trái tim mỗi người con xa quê.
Những kỷ niệm nắng cuối năm của tuổi thơ
Trước khi tôi rời làng, những ngày cuối năm luôn tràn ngập hương lúa chín, tiếng gió thổi nhẹ qua những hàng cây xanh ngắt và những bó hoa rực rỡ – xanh, đỏ, tím, vàng – được mẹ tôi chăm sóc cẩn thận. Khi bước qua những thửa ruộng, tôi cảm nhận được mùi hương của lúa hòa quyện với nắng giòn tan, khiến tâm hồn như muốn bay bổng cùng làn gió mùa.

Thay đổi của làng quê trong thời kỳ kinh tế mới
Những năm gần đây, làng quê đã biến đổi đáng kể. Những ngôi nhà truyền thống bằng đất nung nhường chỗ cho những căn biệt thự hiện đại, đường xá bê tông uốn lượn và hàng rào kiên cố dọc hai bên. Theo số liệu của Tổng cục Thống kê (2023), thu nhập trung bình của hộ nông dân ở khu vực này đã tăng 27% so với năm 2015, nhưng sự hiện đại hoá đồng thời kéo dài khoảng cách giữa các gia đình.
Mẹ tôi vẫn giữ nguyên thói quen trồng sao nhái, loài hoa tỏa sáng rực rỡ như những đốm lửa trong nắng. Đó không chỉ là thẩm mỹ mà còn là biểu tượng của sự kiên cường, dù môi trường xung quanh thay đổi.
Giao thoa giữa truyền thống và ước mơ hiện đại
Khi tôi trở lại sau hai‑ba ngày vắng, mẹ đã chào đón tôi với nón lá truyền thống, dáng vẻ đã có những nếp nhăn của thời gian. Chúng tôi ngồi trên những chiếc ghế gỗ tràm, nhâm nhi trà và nhớ lại những câu chuyện về ba đã khuất, những mùa vụ lúa bội thu hay thất bại do thiên tai.
Trong một buổi chiều, tôi hỏi mẹ: “Tại sao chúng ta không chuyển sang trồng cây ăn trái như nhiều làng khác?” Mẹ cười, gật đầu, và trả lời bằng ánh mắt đầy quyết tâm – “Giữ lại cánh đồng là giữ lại ký ức, là bảo tồn hồn quê.”
Với bằng kỹ sư nông nghiệp, tôi bắt đầu suy nghĩ về cách kết hợp kiến thức hiện đại với truyền thống: áp dụng kỹ thuật canh tác bảo vệ môi trường, đa dạng hoá cây trồng, đồng thời duy trì những giá trị văn hoá mà mẹ luôn trân trọng.
Bản giao hưởng cuối năm: Hương vị, âm thanh và khát vọng
Cuối năm, khi nắng hanh vàng bao phủ ngôi làng, cá mòi được phơi khô trên những giàn tre, mùi cá mặn mòi hòa quyện cùng hương gừng, xoài khô. Tiếng cười rộn ràng, tiếng lạch cạch của những chiếc nong trần và tiếng nhạc karaoke vang lên từ những ngôi nhà còn mở cửa, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của mùa thu.
Giây phút đó, tôi nhận ra mình không còn muốn là “kẻ lữ hành” chỉ tìm kiếm những thành tựu xa lạ. Thay vào đó, tôi muốn gắn bó, đóng góp cho mảnh đất đã nuôi dưỡng tôi, để mỗi buổi sáng tôi còn có thể hít thở không khí mặn mà của sông, cảm nhận ánh nắng cuối năm tan chậm trên làn nước lấp lánh.
Những ước mơ ấy không còn là mơ hồ; chúng trở thành kế hoạch: ứng dụng công nghệ canh tác thông minh, tạo mô hình nông thôn xanh, và duy trì những giá trị văn hoá – từ việc trồng sao nhái, đến những buổi trà chiều bên mẹ.
Cuối cùng, dưới ánh nắng cuối năm, tôi thầm hứa sẽ trở thành cầu nối giữa quá khứ và tương lai, giữa truyền thống và đổi mới, để làng quê không chỉ phát triển mà còn giữ được “hồn” mà mẹ đã dạy.
Hoàng Khánh Duy