Nội dung chính
Iran đang thúc đẩy kế hoạch “trạm thu phí Tehran” nhằm áp đặt mức phí lên tới 2 triệu USD cho mỗi tàu chở dầu đi qua eo biển Hormuz, tuyến vận tải năng lượng huyết mạch của thế giới.
Trong bối cảnh vòng đàm phán hòa bình thứ hai giữa Mỹ và Iran vừa khởi động, tương lai của eo biển Hormuz – nơi trung chuyển khoảng 20 triệu thùng dầu và khí đốt mỗi ngày – đang trở thành tâm điểm của những tranh cãi địa chính trị gay gắt. Đề xuất thu phí của Tehran không chỉ là một vấn đề tài chính đơn thuần mà còn là phép thử đối với an ninh năng lượng toàn cầu.
Cơ chế thu phí gây tranh cãi tại Hormuz
Theo các báo cáo, trong kế hoạch hòa bình 10 điểm được đề xuất cùng với sự tham gia của Oman, Iran mong muốn thiết lập một trạm thu phí chính thức. Cơ chế này yêu cầu các tàu thuyền cung cấp chi tiết thông tin hàng hóa, điểm đến và chủ sở hữu. Mức phí được tính toán dựa trên khối lượng vận chuyển, ước tính khoảng 1 USD cho mỗi thùng dầu. Với một siêu tàu chở dầu (VLCC) tiêu chuẩn chở 2 triệu thùng, tổng phí có thể lên tới 2 triệu USD mỗi chuyến.
Đáng chú ý, Iran đã bắt đầu thử nghiệm mô hình này thông qua lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), nơi các tàu chấp nhận trả phí sẽ được hộ tống qua tuyến đường gần bờ biển Iran. Dù một số tàu từ châu Á đã được thông quan theo cơ chế này, tính minh bạch và pháp lý của nó vẫn là dấu hỏi lớn.
Thách thức về Luật pháp quốc tế và rủi ro thị trường
Dưới góc độ chuyên môn, kế hoạch này vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế. Theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), các eo biển quốc tế được hưởng quyền đi qua không gây hại, nghĩa là không một quốc gia nào có quyền cản trở hoặc thu phí tùy tiện. Mỹ và các chuyên gia luật pháp quốc tế khẳng định hành động của Iran thiếu cơ sở pháp lý và vi phạm quyền tự do hàng hải.

Tác động đến giá dầu và nền kinh tế toàn cầu
Việc áp phí 1 USD/thùng có thể khiến thị trường năng lượng gánh thêm khoảng 7 tỉ USD chi phí vận hành mỗi năm. Tuy nhiên, con số này chưa bao gồm “chi phí ẩn” như phí bảo hiểm rủi ro an ninh, phí bảo hiểm hàng hải và sự gián đoạn chuỗi cung ứng. Lịch sử cho thấy, khi eo biển Hormuz gặp bất ổn, giá dầu Brent từng có những đợt biến động dữ dội, từ mức dưới 70 USD/thùng vọt lên gần 120 USD, thậm chí chạm ngưỡng 150 USD.
Đối với Iran, đây được xem là chiến lược nhằm tăng nguồn thu ngân sách trong bối cảnh các lệnh trừng phạt từ phương Tây vẫn đang bủa vây. Tuy nhiên, đối với nền kinh tế toàn cầu, việc duy trì mức giá năng lượng cao trong dài hạn sẽ gây áp lực lạm phát lên nhiều quốc gia nhập khẩu dầu, buộc các doanh nghiệp vận tải phải cân nhắc lại các tuyến đường thay thế, dù chi phí có thể cao hơn.
Bạn đánh giá thế nào về việc Iran áp đặt trạm thu phí tại eo biển Hormuz? Liệu đây là bước đi chiến lược hay là nguy cơ đẩy giá dầu thế giới vào một cuộc khủng hoảng mới? Hãy chia sẻ góc nhìn của bạn ở phần bình luận bên dưới.
Câu hỏi thường gặp (FAQ)
Tại sao Iran lại muốn thu phí tàu chở dầu qua eo biển Hormuz?
Iran muốn thu phí nhằm tăng nguồn thu ngân sách trong bối cảnh chịu nhiều lệnh trừng phạt quốc tế, đồng thời khẳng định quyền kiểm soát đối với tuyến đường hàng hải chiến lược này.
Việc thu phí này có vi phạm luật pháp quốc tế không?
Theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), tàu thuyền có quyền đi qua các eo biển quốc tế mà không bị cản trở, do đó kế hoạch này bị Mỹ và nhiều chuyên gia coi là thiếu cơ sở pháp lý.
Tác động của kế hoạch này đối với giá dầu thế giới là gì?
Việc thu phí làm tăng chi phí vận tải và rủi ro an ninh, có khả năng đẩy giá dầu lên cao, gây áp lực lạm phát và chi phí vận hành cho các nền kinh tế toàn cầu.